TRÍCH DẪN HAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ HIỆU ỨNG LẬT SÁCH

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    GIỚI THIỆU WEBSITE HỌC LIỆU

    Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

    Ảnh ngẫu nhiên

    Chau_Au.jpg CangBien.jpg TG10.jpg VietNamtrongDNA.jpg Luoc_do_dia_hinh_Viet_Nam1jpg.jpg Luoc_do_cac_khu_vuc_Chau_A.jpg GIAOTHONGTPHCMMAU3.jpg TG07.jpg 1.jpg

    VIDEO THÍ NGHIỆM THỰC HÀNH

    💕💕 Hãy đọc sách – vì bạn xứng đáng được khai sáng!💕Đọc sách là yêu nước, là vun trồng tương lai bền vững!💕

    Nhà Giả Kim, sách nói về kỹ năng sống, cuốn sách hay nhất mọi thời đại

    ut-quyen-va-toi

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
    Ngày gửi: 09h:54' 07-03-2024
    Dung lượng: 480.2 KB
    Số lượt tải: 2
    Số lượt thích: 0 người
    Út Quyên Và Tôi
    Nguyễn Nhật Ánh
    Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
     Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage :
    https://www.facebook.com/downloadsachfree
     Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach

    Út Quyên Và Tôi
    Nguyễn nhật Ánh
    Những Trò Chơi Khác Nhhau
    Trên đường đi học về, thằng Nghi than mỏi chân nên tôi với
    nó ghé vào công viên bên đường ngồi
    nghỉ.
    Ngồi trên ghế đá, không biết làm gì, chúng tôi chơi trò đố
    nhau.
    Thoạt đầu chúng tôi còn đố theo sách vở, chẳng hạn như:
    -“Một đàn cò trắng phau phau. Ăn no tắm mát rủ nhau đi
    nằm” là cái gì?
    Hoặc:
    -“Vừa bằng cái vung, vùng xuống ao, đào chẳng thấy, lấy
    chẳng được” là cái gì?
    Đố như vậy một hồi đâm chán, chúng tôi đố kiểu khác.
    Thằng Nghi nói:
    -Tao đố máy giả tiếng gà gáy được!
    -Dễ ợt!
    Nói xong, tôi đưa tay lên miệng “gáy”:
    -Ò…ó…o…
    Nghi dỏng tai nghe, rồi lắc đầu:
    -Không gìống.
    Tôi đỏ mặt:

    -Giống y chang mà mày kêu không giống!
    Nó bĩu môi:
    -GIống khỉ ho thì có!
    Tôi nổi sùng:
    -Vậy mày ngon mày gáy đi!
    Không đợi tôi thúc lần thứ hai, Nghi uỡn ngực, “gáy”:
    -Ò…ó…o…o…
    Trong khi “gáy”, cặp mắt nó nhắm nghiền. “Gáy” một hơi, nó
    mở mắt ra hỏi:
    -Giống không?
    Nghi “gáy” giống hệt con gà trống nhà tôi, tôi đành phải
    thừa nhận:
    -Giống.
    Thấy nó nhe răng cười khoái chí, tôi tức mình, đố:
    -Bây giờ tao đố mày sủa giống như con Ki Ki!
    Ki Ki là con chó cưng của tôi. Mỗi lần đi chơi đâu, tôi và Nghi
    thường dẫn nó theo.
    Tôi vừa đố xong, Nghi ngoác miệng “sủa” liền:
    -Gấu gấu gấu gấu!
    Nghe nó “sủa”, tôi ôm bụng cười bò.
    Nghi đỏ mặt:
    -Sao mày cười?
    -Tại mày “sủa” giống hệt…
    Nó khịt mũi:

    -Giống mà cười?
    -Chứ sao! Giống hệt mèo kêu!
    Nghi hất mặt:
    -Mày ngon mày “sủa” thử coi!
    Tôi lấy hơi, gân cổ “sủa”:
    -Gâu gâu! Gâu gâu gâu! Gâu gâu! Gâu gâu gâu!
    Không đợi tôi hỏi, Nghi vỗ tay khen:
    -Đúng là giống hệt con Ki Ki!
    Cứ vậy, chúng tôi thi bắt chước tiếng vịt kêu, tiếng bò rống,
    thậm chí cả tiếng cú rúc, tiếng cọp gầm…
    Làm loài vật mãi cũng chán, chúng tôi lại đổi trò.
    -Tao đố mày đi hai tay dưới đất được! - Tôi nói.
    Nghi “xì” một tiếng:
    -Tưởng gì!
    Nó đặt cặp lên ghế đá rồi lập tức trồng cây chuối trên bãi cỏ
    và chống hai tay đi qua đi lại.
    Một lát, nó bỏ chân xuống, đứng lên, thở hồng hộc.
    Thở một hồi, nó ngó tôi:
    -Mày làm giống tao thử coi!
    Tôi nhào xuống bãi cỏ và đi hai tay giống hệt như Nghi vừa
    rồi, thậm chí chân tôi còn duỗi thẳng
    hơn nó khi nãy.
    Nhào lộn xong, chúng tôi lại ngồi trên ghế đá, thi nhau thở.

    Bỗng tôi thấy một con nhỏ đang ôm cặp từ xa tiến lại, sắp đi
    ngang chỗ chúng tôi. Tôi khều Nghi:
    -Bây giờ tao đố mày cái này!
    Nghi trố mắt:
    -Cái gì?
    -Nhưng mà mày dám làm không đã?
    Nghi nhăn nhó:
    -Nhưng mà làm gì mới được chứ?
    Tôi nói lấp lửng:
    -Cái này dễ lắm! Dễ hơn trồng cây chuối nhiều!
    Nghe nói dễ hơn trồng cây chuối, Nghi gật đầu liền:
    -Vậy thì dám! Nhưng mà làm cái gì?
    Tôi chỉ con nhỏ lúc này đang đi ngang qua trước mặt tôi và
    Nghi:
    -Tao đố mày ra giật “đuôi gà” của con nhỏ kia!
    Nghi rụt cổ:
    -Thôi, tao không dám giật tóc nó đâu! Con nhỏ này học
    trường mình, ngày mai nó vô méc cô chủ
    nhiệm thì chết!
    -Nó học lớp khác, chắc không biết mặt tụi mình đâu!
    Nghi chép miệng:
    -Biết đâu được!
    Tôi nheo mắt:
    -Sau khi nãy mày kêu dám mà bây giờ mày lại sợ?

    Nó ấp úng:
    -Khi nãy khác…
    Tôi cắt ngang:
    -Khác cái khỉ gì! Mày là đồ thỏ đế!
    Nghi mím môi:
    -Tao không phải là đồ thỏ đế.
    -Nếu không phải là đồ thỏ đế thì mày chạy ra giật tóc con
    nhỏ kia đi!
    Nghi có vẻ bị dao động, nó ngắc ngứ:
    -Nhưng…nhưng…
    Tôi đứng phắt dậy:
    -Không có nhưng gì hết! Nếu mày sợ thì tao cùng chạy ra với
    mày.
    Thấy có tôi “hộ tống”, Nghi can đảm lên liền.
    Hai đứa tôi phóng ra đường, tiến sát sau lưng con nhỏ kia.
    “Nạn nhân” chẳng hay biết gì, vừa đi vừa hát “là lá la”…
    Thấy Nghi còn có vẻ chần chừ chưa chịu ra tay, tôi lấy cùi
    chỏ thúc vô hông nó. Ngay tức khắc, nó thò tay nắm cái
    “đuôi gà” lủng lẳng của “nạn nhân” giật mạnh một cái.
    Con nhỏ kêu “oái” một tiếng và loạng choạng suýt ngã.
    Nhưng con nhỏ này thuộc loại “lì”. Quay lại trông thấy tụi tôi,
    nó không những không sợ hãi mà còn nghinh mặt:
    -Các người làm trò gì du côn vậy?
    Tôi trợn mắt:
    -Nè, nói ai du côn?

    -Tui nói mấy người đó!
    Đang nói tự nhiên nó im bặt và dòm tụi tôi lom lom. Bỗng
    nó reo lên:
    -Tui thấy mấy người này quen quen! Hình như mấy người
    cũng học trường Sao Mai phải không?
    Nghi chối phắt:
    -Tụi tui đâu có đi học! Tụi tui ở nhà…giữ bò!
    Con nhỏ tỏ vẻ nghi ngờ:
    -Mấy người xạo! Ở thành phố làm gì có bò mà giữ?
    Thấy tình thế bắt đầu nguy ngập, tôi đằng hắng, nói:
    -Giữ bó là nói chơi cho vui chứ thật ra tụi tui đi nhặt bao nilông!
    Con nhỏ nheo mắt dọa:
    -Tui không tin mấy người đâu! Ngày mai tui méc ban giám
    hiệu cho coi!
    Tôi tái mặt. Nếu để nó méc ban giám hiệu thì tôi và thằng
    Nghi dám bi đưa ra hội đồng kỹ luật lắm, có khi bị đuổi học
    cũng không chừng!
    Lâm vào thế kẹt không biết làm sao, tôi sầm mặt tiến sát đối
    phương và nói bằng giọng ồm ồm:
    -Nhà ngươi méc hả? Ta sẽ bẻ răng nhà ngươi ngay bây giờ!
    Thấy bộ tịch hung hãn của tôi, con nhỏ hơi hoảng. Nó lùi lại
    một bước, la lên:
    -Mấy người làm gì vậy? Tui kêu công an bây giờ!

    Chắc là con nhỏ chỉ dọa tụi tôi thôi, không ngờ khi quay đầu
    lại, tôi thấy một chú công an đang đạp xe đi tới thật. Thế là
    không ai bảo ai, tôi và Nghi co giò chạy lẹ.
    Nhưng mới chạy được mấy bước, chúng tôi nghe tiếng còi
    thổi “rét, rét” sau lưng, liền vội vàng
    “thắng” lại. Cứ cắm cổ chạy, không khéo bị bắn gãy giò!
    -Nào, lại đây hai ông tướng! - Chú công an dừng xe, ra lệnh.
    Tôi và Nghi riu ríu bước lại, bụng thấp thỏm.
    Chú công an nheo mắt nhìn hai đứa tôi:
    -Sao, kể đầu đuôi nghe! Hai ông tướng định giở trò cướp bóc
    phải không?
    Tôi lí nhí:
    -Dạ không ạ.
    -Thế thì giật đồ?
    -Dạ cũng không giật đồ ạ.
    Nghi vọt miệng:
    -Chỉ có giật…“đuôi gà” thôi ạ.
    Chú công an trố mắt:
    -Giật “đuôi gà” là sao?
    Bây giờ con nhỏ mới lên tiếng:
    -Các bạn ấy giật tóc cháu!
    Chú công an gật gù:
    -À ra thế! Tức là đón đường những người dân lương thiện để
    hành hung! Hừm! Tội này nặng lắm

    đây: Phạt tù ba năm là ít!
    Nghe nói ở tù, Nghi sợ run. Nó lắp bắp:
    -Tụi cháu cũng là dân lương thiện ạ. Tụi cháu là học sinh!
    Con nhỏ cười hí hí:
    -Vậy mà khi nãy bảo là đi nhặt bao ni-lông!
    Nghe nó chọc quê, hai đứa tôi mắc cỡ quay mặt đi chỗ khác.
    Chú công an lại hỏi:
    -Học sinh tại sao lại đi giật tóc người khác để đến nỗi sắp sửa
    đi tù?
    Chú công an nhấn giọng chỗ “sắp sửa đi tù” khiến thằng
    Nghi sợ muốn đứng tim, không nói nổi.
    Tôi phải rụt rè giải thích:
    -Tại vì tụi cháu chơi đố nhau ạ.
    -Hừm! Đố nhau! Đố cái gì?
    Tôi kể:
    -Đố bắt chước tiếng gà gáy.
    -Rồi sao nữa?
    -Rồi đố bắt chước tiếng chó sủa.
    -Tiếng chó sủa? Hừm! Rồi sau đó?
    -Sau đó là bắt chước tiếng chim hót.
    Chú công an khoát tay:
    -Thôi, khỏi kể chuyện bắt chước nữa! Hãy kể tại sao lại có cái
    trò giật tóc ở đây!
    Tôi lúng túng:

    -Tại vì…tại vì sau đó tụi cháu đố nhau đi hai tay…
    Chú công an ngơ ngác:
    -Đi hai tay thì sao?
    -Dạ chẳng sao cả! Đi hai tay xong, tụi cháu lại…đi hai chân!
    Chú công an lộ vẻ sốt ruột:
    -Nhưng mà tại sao các cháu lại đi giật tóc người ta?
    Tôi nuốt nước bọt:
    -Tại vì…tại vì cuối cùng tụi cháu chẳng còn biết đố nhau
    chuyện gì nữa.
    Chú công an nhăn mặt:
    -Thế là đố nhau cái trò giật tóc?
    Hai đứa tôi đành phải gật đầu.
    Con nhỏ “đuôi gà” méc thêm:
    -Các bạn này còn đòi bẻ răng cháu nữa!
    Chú công an đằng hắng:
    -Lại còn chuyện đó nữa! Sao lại đòi bẻ răng người ta?
    Con nhỏ này đúng là lắm mồm. Nó khai ráo:
    -Tại vì các bạn đó sợ cháu méc với ban giám hiệu.
    Chú công an nhún vai:
    -Hừm! Nếu vậy thì quá lắm! Thôi, chú sẽ không bỏ tù hai
    ông tướng này nữa! nhưng mà chú sẽ báo
    với ban giám hiệu!
    Nói xong, chú công an rút cây viết và cuốn sổ trong túi ra
    cầm sẵn trên tay.

    -Nào, hai cháu khai báo đi! - Chú công an nhìn hai đứa tôi,
    ra lệnh - Học sinh lớp mấy, trường nào?
    Khỏi phải đi tù, chúng tôi mừng rơn. Nhưng nghe chú công
    an nói sẽ báo với ban giám hiệu, đứa
    nào đứa nấy xanh mặt. Tôi năn nỉ:
    -Chú tha cho tụi cháu! Tụi cháu chỉ lỡ có một lần.
    Nghi cũng hùa vô:
    -Chú báo với ban giám hiệu, tụi cháu bị đuổi học mất!
    Chú công an gục gặc đầu:
    -Thôi được! Nếu các cháu sợ bị đuổi học thì chú sẽ không
    báo với ban giám hiệu nữa. Chú sẽ báo
    với bố mẹ các cháu vậy. Nào, các cháu cho biết địa chỉ nhà
    đi!
    Thấy chú công an hí hoáy cây viết định ghi, tôi hoảng hồn
    kêu lên:
    -Không được đâu chú ơi! Bố mẹ cháu không đuổi học nhưng
    bố mẹ cháu đánh đau lắm!
    Chú công an dang tay ra:
    -Hai chú bé này lạ thật! Báo nhà trường thì lo, báo gia đình
    thì lại sợ! Thế mà bày đặt đi giật tóc người khác! Thôi thì các
    cháu theo chú vô tù vậy!
    Nghi mếu máo:
    -Chú tha cho tụi cháu lần này đi, chú ơi! Cháu sợ ở tù lắm!
    Chú công an chép miệng:

    -Tha hả? Tha thì cũng được nhưng rồi mai mốt các cháu lại
    đố nhau làm bậy nữa thì sao?
    Nghi lắc đầu lia lịa:
    -Không có đâu, chú ơi! Tụi cháu chỉ đố nhau bắt chước tiếng
    gà gáy, tiếng chó sủa, tiếng…
    Chú công an ngắt lời:
    -Nhưng khi hết chuyện đố rồi thì sao? Lại đố nhau giật tóc?
    Tôi vội vàng lên tiếng:
    -Tụi cháu không giật tóc nữa đâu! Cháu nghĩ ra rồi! Lúc đó
    tụi cháu sẽ đố nhau chuyện học tập!
    -Chuyện học tập hả? - Chú công an gật gù- Chuyện học tập
    thì được! Nhưng mà các cháu có nói
    chắc không đó?
    Tôi và Nghi đồng thanh đáp:
    -Dạ, chắc ạ!
    Chú công an bỏ cây viết và cuốn sổ vô túi, nheo mắt nói:
    -Nếu vậy thì lần này chú tạm tha cho hai cháu. nhưng chú
    mà còn bắt gặp các cháu làm bậy lần nữa
    thì chú không tha đâu!
    Nghe chú công an nói vậy, chúng tôi thở phào và dơm chân
    định đi thì chú công an kêu lại:
    -Khoan đã! Hai cháu phải xin lỗi cô bé này đã chứ!
    Cái mặt con nhỏ nhơn nhơn ngó dễ ghét! Nhưng có chú công
    an đứng đó nên chúng tôi phải bấm

    bụng bước lại lí nhí xin lỗi nó. Xong, hai đứa vội vã chuồn
    thẳng.
    Dọc đường, Nghi trách tôi:
    -Tại mày đó! Mày xúi bậy!
    Tôi chống chế:
    -Tao xúi bậy thì mày đừng làm! Ai bảo mày nghe theo chi!
    -Hừ, vậy mà cũng nói!
    Lúc gần về tới nhà, Nghi hỏi tôi:
    -Khi nãy, mày bảo đố nhau chuyện học tập là đố như thế
    nào?
    Tôi tặc lưỡi:
    -Tao cũng chẳng biết! Tao chỉ mới nghĩ thế thôi!
    Nghi nghĩ ngợi một hồi rồi đề nghị:
    -Hay là mình đố nhau học bài đi! Xem đứa nào thuộc trước!
    -Bài gì?
    -Bài tập đọc ngày mai đó!
    Tôi đồng ý liền.
    Nhà tôi và nhà Nghi kế nhau trong một khu tập thể. Vừa về
    tới nhà, không kịp thay đồ, hai đứa đã
    đem bài ra học.
    Thấy vậy, thằng Bo em tôi vỗ tay hét toáng:
    -Chuyện lạ, bà con ơi!
    Chả là từ trước đến giờ tôi nổi tiếng lười học. Thậm chí có lần
    mẹ tôi phải lôi tôi vào bàn, bắt ngồi tại chỗ học bài không

    cho đi đâu.
    Nhưng, vì thi đua với Nghi, tôi cặm cụi học, không thèm đếm
    xỉa đến thái độ ầm ĩ bất lịch sự của
    thằng Bo.
    Tôi đang học lõm bõm được vài câu thì Nghi chạy qua, mặt
    mày hớn hở:
    -Tao thuộc rồi.
    Tôi nhìn nó nghi ngờ:
    -Xạo đi mày! Thuộc đâu mà lẹ vậy!
    -Thật!
    -Mày đọc coi!
    Nghi đọc ro ro:
    -Rừng xa vọng tiếng chim gù
    Ngân nga tiếng suối, vi vu gió ngàn .
    Nhưng đến câu tiếp theo thì nó ngắc ngứ:
    -Mùa xuân …mùa xuân …
    Nó “mùa xuân” một hồi rồi nhìn tôi cầu cứu:
    -Mày nhắc giùm tao một chữ đi!
    Tôi rộng lượng:
    -Mùa xuân đậm lá …
    Nghi sáng mắt cất cao giọng:
    -Mùa xuân đậm lá ngụy trang
    Đường ra …đường ra tiền tuyến …tiền tuyến …
    Lần này, nó lại nhìn tôi năn nỉ:

    -Tiền tuyến gì mày ?
    Tôi phẩy tay:
    -Dẹp! Tao không nhắc nữa đâu!
    -Một chữ nữa thôi!
    Tôi kiên quyết:
    -Một chữ cũng không nhắc! Mày về học lại đi!
    Thấy không lay chuyển được tôi . Nghi đành phải chạy về .
    Còn tôi thì tiếp tục cắm đầu vô cuốn tập, ê a:
    -Rừng xa vọng tiếng chim gù
    Ngân nga tiếng suối, vi vu gió ngàn …
    Mẹ tôi ở dưới bếp đi lên, thấy tôi ngồi học bài bèn cốc tôi
    một cái:
    -Cha mày! Mấy bữa nay la rát họng cũng không chịu ngồi vô
    bàn, sao bữa nay siêng học bất tử vậy!
    Lần đầu tiên mẹ tôi khen tôi siêng học . Tôi cảm thấy thích
    thú và nghĩ bụng:
    “Đố nhau học tập vui như vậy mà trước nay mình không
    nghĩ ra! Ngốc thật!” .

    1987
    Điều Không Tính Trước
    Tôi chuẩn bị đánh nhau.
    Thoạt đầu tôi định lấy con dao của mẹ tôi làm vũ khí nhưng
    khi sờ đến cái lưỡi thép to bản và mát lạnh của nó tôi đâm ra
    sờ sợ làm sao! Con dao bén ngọt này mà vung lên một phát
    là chặt đứt tay
    địch thủ như chơi, có khi lại đứt phăng cả cổ không chừng!
    Eo ơi, sợ quá!
    Tôi không lấy con dao nữa. Tôi vào phòng chị Hồng và tìm
    thấy cái kéo. Tôi mân mê cái kéo một
    hồi rồi lại bỏ xuống. Cái kéo nhọn quá, mà tôi thì lại không
    dám đâm thủng bụng thằng Nghi. Tôi
    chỉ muốn “giã” nó một trận đau thật đau thôi. Phải đánh nó
    để nó chừa cái tật ăn gian.
    Chả là cách đây năm hôm, trong trận bóng giao hữu giữa lớp
    tôi và lớp nó nhân dịp kết thúc năm
    học, khi nhận được đường chưyền của thằng Phước, tôi lướt
    xuống sút vào gôn đội nó một quả tuyệt
    đẹp thì nó la toáng lên bảo tôi bị việt vị. Rõ ràng khi tôi
    nhận bóng thì trước mặt tôi còn đến hai hậu vệ của đội nó,
    vậy mà thằng Nghi cứ khăng khăng không công nhận bàn
    thắng của tôi. Ức nhất là
    lúc đó bên tôi đang bị dẫn trước một bàn. Thế là hai bên bỏ
    mặc trái bóng nằm lăn lóc trên sân, xúm lại cãi cọ. Rốt cuộc,

    không ai chịu ai, hai bên đều gom mũ áo giày dép hậm hực
    ra về.
    Đã vậy, trước khi bỏ đi thằng Nghi còn nhe răng trêu tôi:
    -Lần sau đừng “ăn cắp trứng gà” nữa nghen!
    Ý nó bảo tôi giỏi tài nấp sẵn ở sân đối phương đề rình cơ hội
    ghi bàn “bất hợp pháp”. Trong khi bọn tôi giận tím mặt thì
    phe thằng Nghi cười lên hô hố.
    “Được rồi, nếu mày muốn gây sự, ông sẽ cho mày biết tay!” Tôi lẩm bẩm trong miệng và tiếp tục đi tìm “vũ khí”. Tôi lục
    lọi ngăn kéo của chị Hiền. Ngăn kéo của chị Hiền chỉ toàn là
    bánh kẹo và trái cây, chẳng có thứ nào có thể dùng đánh
    nhau cả. Chẳng lẽ lại dùng trái cây chọi địch thủ?
    Cuối cùng tôi tìm thấy “vũ khí” trong hộp đồ nghề của anh
    Nghĩa. Thoạt đầu, tôi định lấy cây buá, nhưng sau khi rờ rẫm
    cục sắt cẩn thận, tôi biết đầu thằng Nghi không thể nào chịu
    đựng nổi một “vũ
    khí” như thế này. Thế là rốt cuộc tôi chọn cái kềm. Thật chả
    có thứ “vũ khí” nào lý tưởng hơn. Nó vừa nhẹ vừa gọn, cất
    trong túi quần chả có chú công an nào phát hiện ra. Nó cũng
    chẳng làm địch
    thủ thủng bụng hay đứt đầu. Khi vật ngã thằng Nghi xuống
    đất, tôi sẽ rút kềm ra kẹp vào bắp vế nó cho nó sợ chơi. Thật
    là tuyệt!
    Tôi đang lấy giấy nhám đánh bóng cái kềm thì thằng Phú,
    cháu tôi mới năm tuổi, sà lại: -Cậu làm gì đấy?
    -Cậu chuẩn bị đi đánh nhau.
    Nó trố mắt:

    -Đánh nhau à?
    -Ừ, đánh nhau.
    -Đánh nhau thật hả cậu? - Nó lại hỏi.
    -Chứ chẳng lẽ đánh chơi!
    -Cậu đánh nhau với ai vậy?
    -À…à…cậu đánh nhau với…một tên khổng lồ.
    Nó rụt vai:
    -Eo ôi! Tên khổng lồ! Cháu sợ lắm!
    Tôi nghiến răng:
    -Cậu sẽ chặt đầu nó đem về cho cháu xem!
    -Thế cậu đã có viên ngọc chưa?
    Tôi ngạc nhiên:
    -Viên ngọc nào?
    -Viên ngọc dùng để ngậm trong miệng cho tên khổng lồ
    không nhìn thấy mình ấy mà! Như trong
    truyện ấy!
    -À…cậu cóc cần viên ngọc, cậu sẽ dùng cái kềm này bẻ răng
    nó.
    Thằng bé tỏ vẻ ngờ vực:
    -Răng nó dài lắm, cậu bẻ không nổi đâu!
    -Nổi!
    -Không nổi! Nó sẽ ăn thịt cậu mất!
    Sự bướng bỉnh của thằng cháu khiến tôi nổi đóa:

    -Chính cậu mới là người ăn thịt nó! Thôi, mày đi chơi đi,
    đừng quấy rầy tao nữa! Không khéo tao
    cho một đá bây giờ! Đi!
    Tôi vung cái kềm lên khiến thằng cháu ôm đầu chạy mất.
    Vừa chạy nó vừa mếu máo:
    -Cháu méc mẹ cho coi!
    -Cho mày méc!
    Thật là xúi quẩy! Chưa ra trận đã có người trù ẻo rồi!
    Tôi cầm tờ giấy nhám lên thì thằng Phước tới:
    -Mày làm gì vậy? Định sửa xe hả?
    Tôi nhún vai:
    -Sửa xe cái khỉ mốc! Tao đang định đi đánh nhau với thằng
    Nghi!
    Phước nheo mắt:
    -Đánh nhau bằng cái kềm này à?
    Nghe giọng điệu của nó, tôi khịt mũi:
    -Kềm mà đánh nhau quái gì! Vũ khí của tao cất trong tủ kìa!
    Ác lắm!
    Phước tò mò:
    -GÌ vậy?
    -Vũ khí hóa học! Rồi mày sẽ biết! Chiều nay mày có đi đánh
    nhau với tao không?
    Phước tỏ vẻ đắn đo:
    -Đánh nhau ấy à?

    Tôi khích:
    -Chẳng lẽ mày sợ thằng Nghi! Chính nó đã ăn gian trận bóng
    hôm nọ, lại còn chọc tức tụi mình
    nữa! Bỏ qua sao được!
    Phước bị tôi khích tướng, bèn gật đầu:
    -Đánh thì đánh! Tao mà sợ nó!
    -Nhưng đi đánh nhau phải có vũ khí! - Tôi lên giọng đàn anh
    - Mày có súng không?
    Phước tròn mắt:
    -Súng hả? Tao làm gì có súng!
    Tôi nhăn mặt:
    -Không có súng mà đánh nhau quái gì! Thế mày có lựu đạn
    không?
    Phước rụt cổ:
    -Eo ơi, lựu đạn nổ một phát thì banh xác cã lũ! Tao sợ lắm!
    Sợ thì đánh nhau thế quái nào được! Thế mày có gì nào? Có
    dao găm không?
    -Không! Tao chẳng có vũ khí gì cả! Tao chỉ muốn chơi nhau
    bằng tay thôi!
    -Hừ, vậy mà cũng gọi là đánh nhau! Một người lính gương
    mẫu bao giờ ra trận cũng mang theo vũ
    khí, mày hiểu không? Mày nhớ kỹ lại đi, ở nhà có vũ khí gì
    nào?
    Phước “nhớ kỹ” một lát rồi reo lên:
    -À, tao có cái ná thun, được không mày?

    Tôi gật gù:
    -Giàn thun chỉ để đánh nhau với bọn trẻ con thôi! Nhưng
    mà thôi, cũng được! Thế chiều nay mày
    nấp trong bụi cây ở ngã tư, còn tao sẽ đón đường thằng
    Nghi. Chiều nào nó cũng đi ngang ngã tư
    đó. Tao sẽ nói chuyện với nó. Mày nhớ theo dõi, khi nào tao
    vung tay lên khỏi đầu, mày sẽ bắn vào bụng nó. Lúc đó tao
    sẽ rút…vũ khí hoá học trong túi quần ra, xịt vào người nó,
    thế là nó lăn đùng ra đất.
    Phước hồi hộp:
    -Rồi sao nữa?
    -Còn sao nữa! Nó chết chứ sao! Vũ khí hóa học xịt vào người,
    ai mà chịu nổi!
    Phước tái mặt:
    -Thôi, thôi, tao không đi với mày đâu! Đánh nhau mà chết
    người, tao sợ lắm!
    Tôi tặc lưỡi:
    -Đã đánh nhau thì phải có người chết kẻ sống chứ! nhưng
    mà thôi, nếu mày sợ quá thì tao sẽ xịt què chân nó thôi, cho
    nó khỏi đá bóng luôn!
    Trườc khi về, Phước còn năn nỉ tôi:
    -Mày nhớ xịt vũ khí hoá học gì đó ít ít thôi nghen, cho nó đi
    cà nhắc chừng ba bữa thôi!
    Chiều đó, tôi và Phước nấp sẵn trong bụi cây ở ngã tư. Trong
    khi chờ đợi, tôi dặn nó đủ thứ “kỷ luật chiến trường”, nào
    phải giương súng…thun ra làm sao, nín thở như thế nào.

    Phước nghe theo răm rắp. Còn nó thì cứ luôn mồm dặn tôi
    nhớ xịt vũ khí hoá học ít ít một chút. Nó sợ tôi làm thằng
    Nghi què chân suốt đời.
    Khi thấy bóng thằng Nghi xuất hiện từ xa, tôi bước ra đứng
    chặn giữa đường.
    Thấy tôi, Nghi reo lên:
    -Ủa, mày đi đâu đó? Tao đang đi tìm mày nè.
    Chết cha! Vậy là nó đã chuẩn bị rồi! Chẳng biết nó đem theo
    vũ khí gì? Tôi thót bụng, hỏi:
    -Mày tìm tao chi vậy?
    Nghi thò tay vào túi quần. Thấy vậy, tôi cũng cho tay vào túi
    quần nắm chặt cái kềm, sẵn sàng đối phó.
    Té ra “vũ khí” của Nghi là một cuốn sách nhỏ. Nó đưa sách
    cho tôi: -Đây là cuốn luật bóng đá của anh tao. Cho mày
    mượn đọc để mai mốt đá bóng mình khỏi phải cãi nhau nữa.
    Trong đó có ghi rõ
    luật việt vị đó!
    Tôi đang ngơ ngác thì Nghi lấy trong túi áo ra mấy tờ giấy,
    huơ lên:
    -Đi xem phim không?
    -Vé xem phim hả?
    -Ừ, bạn chị tao cho ba vé, chị tao không đi nên cho tao.
    Phim “Trộm mắt phật” hay lắm nghen mày!
    -Đưa tao xem nào!
    Tôi nói và rút tay ra khỏi túi quần, vô tình tôi lại lôi ra cả cái
    kềm.

    -Mày đem kềm đi đâu vậy? - Nghi tò mò.
    -À…à, lúc nãy tao sữa xe, rồi bỏ quên trong túi.
    Nghi trầm trồ:
    Cái kềm bóng quá hén! Mày cho tao mượn đi, xe tao cũng
    đang sút mấy con ốc.
    Tôi đưa cái kềm cho Nghi và liếc lại phía bụi cây. Phước đang
    nhấp nhổm trong đó, tôi thấy đầu nó nhô lên hụp xuống liên
    hồi. Thấy tôi đưa “vũ khí hóa học” cho địch thủ nó càng hồi
    hộp tợn. Nó giương ná thun lên ra ý hỏi, tôi bèn khoát tay
    bảo thôi. Nhưng chắc nó tưởng tôi ra hiệu “khai hỏa”
    liền kéo thật căng sợi thun, chuẩn bị bắn. Tôi hoảng hốt vội
    nhảy tới một bước, đứng chắn giữa nó và Nghi. Thấy điệu bộ
    lạ lùng của tôi, Nghi thắc mắc:
    -Mày làm gì vậy?
    -À…không! - Tôi ấp úng.
    Nghi nhìn về phía bụi cây:
    Có gì đằng đó vậy?
    Biết không thể giấu được, tôi đành đáp:
    -Thằng Phước! Nó đang rình bắn chim!
    Và tôi quay về phía bụi cây la lớn:
    -Ra đi, Phước ơi! Con chim của mày bay mất rồi!
    Phước cầm giàn thun lò dò bước ra:
    -Tụi mày nói chuyện lớn quá làm con chim bay mất, uổng
    thiệt!
    Nghi vỗ vai nó, an ủi:

    -Thôi, bỏ con chim đi! Bây giờ ba đứa mình đi xem phim
    “Trộm mắt phật”.
    Phước khịt mũi:
    -Phim hay không mày?
    -Tuyệt! Có hoàng đế Ama và tên trộm Abu, hay lắm!
    -Hai tay này đánh nhau hả?
    Nghi ngơ ngác:
    -Đánh nhau gì?
    -Thì đánh nhau chứ đánh nhau gì! Đánh nhau bằng “vũ khí
    hóa học” đó!
    Nói xong, Phước nhìn tôi cười hích hích khiến tôi đỏ cả mặt.
    Nghi chẳng hiểu gì cả, nó choàng vai tôi và Phước kéo đi:
    -Không có đánh nhau đâu! Hai nhân vật này là bạn thân với
    nhau, một tình bạn chân thành và tuyệt
    đẹp!
    Nắng chiều hắt bóng ba đứa xuống mặt đường thành một
    khối, giống như người khổng lồ trong
    truyện cổ, người khổng lồ mà cháu tôi đã nói “cậu không
    thắng nổi đâu”.

    1988
    Những Đứa Trẻ Cùng Lớp
    Cái tin chúng tôi được nghỉ học một tuần quả là một bất ngờ
    thú vị.
    Sáng nay, chuông reo vào lớp đã hơn mười phút, cô Lan vẫn
    không thấy xuất hiện. Trong khi cả lớp
    đang ồn ào bàn tán thì cô hiệu trưởng xuống báo: cô Lan
    ốm, chúng tôi được nghỉ hết tuần này.
    Cô hiệu trưởng vừa quay ra, thằng Cường đã hét toáng:
    -A ha! Thế là tớ khỏi phải học bài!
    Nhỏ Thúy reo:
    -Mình sẽ chơi nhảy dây suốt!
    Tôi cũng hân hoan không kém:
    -Tớ sẽ đi Vũng Tàu thăm bố tớ. Tớ sẽ tha hồ tắm biển!
    Ba đứa tôi chưa hết hí hửng, nhỏ Nam Lai đã nạt ngang:
    -Cô giáo ốm, các bạn vui lắm hả?
    Nhỏ Nam Lai là lớp trưởng. Nó lên tiếng, chúng tôi đành im
    miệng. Hơn nữa, nó hỏi “móc họng”
    kiểu đó, chẳng biết phải đáp thế nào. Chẳng lẽ bảo thật là
    mình rất vui?
    Mãi một lát, Cường mới ấp úng:
    -Tớ vui vì khỏi phải học bài chứ đâu phải vì…cô giáo ốm!
    Tôi lập tức hùa theo:

    -Tớ cũng vậy! Tớ chỉ vui vì sắp được đi thăm bố tớ thôi!
    Nhỏ Nam Lai nguýt dài:
    -Các bạn muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm, nhưng chiều nay
    phải tới thăm cô!
    Trưa đó, trong bữa cơm, tôi nói với mẹ ý định đi thăm bố
    của tôi.
    Mẹ bảo:
    -Nếu con muốn, đi ngay chiều nay cũng được. Chiều nay có
    ô-tô của cơ quan bố con đi Vũng Tàu.
    -Không được, mẹ ạ! - Tôi khịt mũi - Sáng mai con mới đi
    được. Chiều nay con phải đi thăm cô
    giáo.
    Ba giờ chiều, cả bọn có mặt ở nhà Nam Lai, đợi nó dẫn đi.
    Chỉ có Nam Lai là biềt nhà cô Lan. Nó
    từng tới nhà cô nhiều lần để giúp cô cộng điểm và sắp xếp sổ
    sách. Nhỏ Nam Lai bảo nhà cô rất
    nghèo. Chồng cô là cán bộ địa chất, quanh năm đi suốt. Cô ở
    nhà một mình, làm bạn với bà hàng
    xóm sát vách.
    Đường đến nhà cô rất ngoằn ngoèo. Nhỏ Nam Lai dẫn cả bọn
    chui qua nhà lồng chợ, quanh ra phía
    sau những hàng rau cải, nhảy qua ba vũng nước rồi đến một
    con hẻm.
    Nhà cô Lan ở cuối hẻm. Đó là một căn nhà nhỏ, mái tôn vách
    ván, nằm liền dãy với những căn nhà

    khác. Khi chúng tôi gõ cửa, bà hàng xóm ở nhà bên cạnh thò
    đầu ra. Thấy chúng tôi, biết là học trò cô Lan, bà bước qua
    mở cửa:
    -Các cháu vào đi!
    Cô Lan đang nằm trên chiếc giường kê sát cửa sổ. Thấy
    chúng tôi vào, cô chậm chạp chỏi tay ngồi
    dậy, giọng đượm mừng vui:
    -Các em vào đây với cô!
    Thấy cô cử động có vẻ khó nhọc, nhỏ Nam Lai vội bước dậy
    đỡ lưng cô:
    -Cô cứ nằm nghỉ đi!
    Nhỏ Thúy hỏi, giọng lo âu:
    -Cô bị bệnh gì thế hở cô?
    Cô Lan đặt tay lên ngực:
    -Phổi cô có nước, hễ trở mình là đau nhói. Các bác sĩ bảo cô
    vào nằm viện để họ lấy nước ra, nhưng cô không muốn. Cô
    chỉ ở nhà chích thuốc thôi!
    Thằng Cường làm không:
    -Vào nằm viện tốt hơn chứ cô?
    -Thì tốt hơn! Nhưng nằm viện sẽ mất hàng tháng, cô sẽ
    không thể dạy các em được! Vả lại, nghĩ
    đến cảnh các bác sĩ sẽ đâm mũi kim to sụ vào lưng mình,
    xuyên tới tận phổi để rút nước, cô sợ lắm!
    Nhìn cô Lan vừa nói vừa rụt cổ, tôi ngạc nhiên nhận thấy cô
    chẳng giống chút nào với vẻ oai

    nghiêm ở trên lớp. Trước mặt tôi là một phụ nữ hiền lành,
    nhỏ nhắn, ốm đau và đơn độc. Tôi không
    rõ chứng bệnh của cô có liên quan gì đến việc cô phải suốt
    ngày hao hơi khản tiếng với bọn tôi
    không, nhưng dù không phải như vậy, sự vui mừng của tôi
    trước tin cô ốm sáng nay quả là một thái
    độ đáng xấu hổ!
    -Rồi ai chăm sóc và lo cơm nước cho cô, hở cô? - Tôi day dứt
    hỏi.
    -Các em đừng lo! Cô đã nhờ bác hàng xóm!
    Rồi như không muốn chúng tôi lo lắng, cô hỏi sang chuyện
    học tập của từng đứa.Cô dặn chúng tôi
    trong thời gian nghỉ sắp tới, mỗi ngày nên dành ra một ít thì
    giờ ôn bài cho khỏi quên. Cô dặn chúng tôi phải vâng lời bố
    mẹ. Cô khuyên không nên ăn quà vặt ngoài đường vì mùa
    này đang có dịch tả.
    Cô còn nói nhiều nhiều nữa, đến nỗi nhỏ Nam Lai phải nháy
    mắt bảo chúng tôi xin phép cô ra về để
    cho cô nghỉ.
    -Tối nay tớ sẽ ôm tập đến ôn bài với nhỏ Thúy! - Trên đường
    về, thằng Cường bỗng buộc miệng
    tuyên bố.
    Nhỏ Thúy lắc mái tóc:
    -Buổi tối ôn bài, còn ban ngày mình đến chơi với cô! Mình
    chẳng thích chơi trò nhảy dây nữa!

    Nhỏ Nam Lai không nói gì. Nó chỉ khụt khịt mũi và liếc tôi.
    Nhưng tôi chẳng nói chẳng rằng, cứ
    lầm lũi bước, mãi đến tận nhà. Chỉ đến khi mẹ tôi giục thu
    xếp đồ đạc để sáng mai đi Vũng Tàu
    thăm bố, tôi mới ngập ngừng lên tiếng:
    -Ngày mai con chưa thể đi được mẹ ạ!

    1989
    Em Gái
    Mai Pha là em gái tôi. Nó có tật ưa khóc.
    Trường làng tôi chỉ mở tới lớp năm. Lên lớp sáu, tôi phải ra
    trường huyện, ở trọ nhà chú tôi.
    Năm sau, tôi lên lớp bảy, Mai Pha lên lớp sáu. Nó phải khăn
    gói ra huyện ở chung với tôi. Đêm đầu tiên, Mai Pha nằm
    trong mùng khóc rưng rức.
    Tôi không ngủ được, bèn day qua nạt:
    -Mày có im đi không!
    Nghe tôi la, nó im được một lát. Rồi có lẽ không nén nổi, nó
    lại khóc thút thít.
    Tôi lại day qua:
    -Làm gì mày khóc hoài vậy?
    Nó sụt sịt:
    -Em nhớ mẹ.
    -Mày nhớ mẹ thì sáng mai tao kêu chú Năm chở mày về nhà.
    Nó mừng lắm:
    -Anh nói thật hén?
    -Ừ. Mày về nhà đi giữ bò với thằng Tèo, khỏi cần đi học!
    Biết tôi nổi sùng, nó im re.
    Lát sau tôi lại nghe loáng thoáng những tiếng nấc nghèn
    nghẹn từ giường nó. Chắc là nó úp mặt vô

    gối.
    Sáng hôm sau, chú Năm nh́n Mai Pha cười cười:
    -Hồi hôm chuột kêu rúc rích suốt đêm, cháu có nghe không?
    Mai Pha đỏ mặt. Nó đấm vào lưng chú Năm thùm thụp.
    Chuột còn kêu rúc rích suốt ba đêm nữa. Tới đêm thứ tư,
    Mai Pha mới hết khóc. Tôi hỏi nó:
    -Mày hết nhớ mẹ rồi hả?
    -Còn.
    -Sao mày không khóc nữa?
    -Em không biết. Chắc là em hết nước mắt rồi.
    Tôi bĩu môi:
    -Mày mà hết nước mắt! Tướng mày “mít ướt” thấy mồ!
    Nghe tôi chê, Mai Pha nhe răng cười. Nó không đính chính
    gì hết.
    Có lần, tôi với Mai Pha đang ngồi đọc sách. Nghe tiếng thút
    thít, tôi quay lại và thấy mắt nó đỏ hoe.
    Tôi ngạc nhiên:
    -Khóc nữa hả?
    Nó cười bẽn lẽn:
    -Đâu có.
    -Xạo đi mày! Tao nghe tiếng thút thít rõ ràng!
    Mai Pha đưa tay dụi mắt:
    -Có con gì đó bay vô mắt em.
    Tôi nhìn nó, nghi ngờ:

    -Ai ngu gì chui vô mắt mày!
    Dòm cuốn sách trong tay nó, tôi nói:
    -Mày đưa cuốn sách tao coi thử! Chắc là mày đọc cái quỷ gì
    trong này!
    Mai Pha chưa kịp đưa, tôi thò tay giật phắt.
    Dò ngay trang nó đang đọc một hồi, tôi vỗ đùi một cái “đét”,
    miệng la:
    -Đúng ngay chóc rồi! Máy đọc tới đoạn tả cảnh nghỉ hè, mấy
    đứa quỷ trong này nó chia tay nó khóc
    tùm lum. Vậy là mày khóc theo chứ gì! Tao đoán đâu có sai!
    Thấy tôi nói trúng tim đen, Mai Pha xấu hổ thò tay giật cuốn
    sách lại, chống chế:
    -Anh đừng có đoán mò!
    Tôi “xì” một tiếng:
    -Thôi đi mày ơi! Tụi nó chia tay có mấy tháng, tới ngày khai
    trường, tụi nó lại gặp lại, có gì đâu mà khóc lóc!
    Mai Pha khụt khịt mũi:
    -Nói như anh thì nói làm gì!
    Cãi không lại tôi, bao giờ Mai Pha cũng nói câu đó.
    Mà có đứa em như nó cũng mệt. Nó “nhão nhè nhão nhẹt”!
    Đọc sách nó cũng khóc. Xem phim nó cũng khóc.
    Nhân vật chính trên màn ảnh mới bị thương sơ sơ, trầy da
    chảy máu có chút xíu, nó đã nấc bốn, năm cái rồi. Đên khi
    nhân vật chính về chầu ông bà thì thôi khỏi nói! Nó sụt sịt cả
    buổi.

    Vừa mất hứng, vừa mắc cỡ với những người chung quanh,
    tôi gắt nó:
    -Mày có chịu tắt cái đài của mày đi không! Lần sau là tao
    không có dẫn mày đi xem phim nữa đâu!
    Nhưng cái “đài” của nó mà đã mở thì không làm sao tắt
    được. Ở trong rạp xi nê chứ đâu phải ở nhà mà úp mặt vô
    gối. Rốt cuộc, không biết làm sao tôi phải lấy tay bụm miệng
    nó lại.
    Trên đường về, tôi nói:
    -Mày ngu quá! Thằng cha đó nó đóng phim nó giả bộ chết
    chứ đâu phải chết thật mà mày khóc!
    Mai Pha rụt cổ:
    -Ai chẳng biết!
    -Biết sao mày còn khóc?
    Mai Pha cứng họng, không trả lời được.
    Tôi tưởng vậy lần sau nó sẽ không khóc nữa. Hóa ra không
    phải! Lần nào nó cũng khóc. Hễ có
    người chết là nó sụt sùi.
    Không biết làm sao, tôi đành thở dài:
    -Lớn lên chắc mày đi làm nghề khóc mướn quá!
    Nhưng người ta chết nó khóc đã đành. Đằng này mèo chết
    nó cũng khóc. Khóc cả buổi.
    Tôi đi học về không thấy Mai Pha đâu. Ra sau vườn, thấy nó
    đang ngồi một đống.
    Tôi hỏi:

    -Mày làm gì đó?
    Mai Pha đáp khẽ, mặt vẫn cúi gằm xuống đất:
    -Con Bông Bụp chết rồi!
    Bông Bụp là tên con mèo của chú Năm tôi.
    Tôi chép miệng:
    -Nó chết là phải! Bỏ ăn bốn, năm ngày mà sống sao nổi!
    Mai Pha không nói gì. Nó ngồi im lấy tay vẽ ngoằn ngoèo
    trên đất.
    Tôi sực nhớ Mai Pha chưa trả lời câu hỏi của tôi:
    -Nhưng con Bông Bụp chết rồi thì thôi, mày ngồi đây làm
    chi?
    -Em chôn nó.
    Bây giờ tôi mới nhìn thấy nắm đất nhỏ trước mặt Mai Pha.
    Chắc nó đắp mộ cho con Bông Bụp.
    Đằng trước nắm đất, nó còn cắm thêm mấy cây que, giả làm
    nhang.
    Tôi quỳ một chân bên “mộ” và thò tay cầm mấy cái que lắc
    lắc.
    Mai Pha la hoảng:
    -Anh làm gì vậy?
    -Tao coi thử.
    Vừa nói tôi vừa nhìn Mai Pha và thấy nó nước mắt nước mũi
    dàn dụa. Hóa ra từ nãy đến giờ nó
    ngồi nó khóc, hèn gì mà nó cứ cúi gằm, không dám ngước
    lên nhìn tôi.

    Tôi không nhịn được cười:
    -Mèo chết mà mày cũng khóc! Mày đúng là đồ “mít ướt”!
    Mai Pha xấu hổ, vùng chạy vô nhà. Vừa chạy nó vừa đưa tay
    quệt nước mắt.
    Có lần, chú Năm mua cho tôi và Mai Pha mỗi đứa một trái
    mãng cầu. Vì nó là em nên được trái lớn
    hơn.
    Đợi cho chú Năm đi khỏi, tôi gạ Mai Pha:
    -Mày đổi cho tao đi! Mày nhỏ ăn trái nhỏ, tao lớn ăn trái lớn!
    Mai Pha không chịu:
    -Thôi, em không đổi đâu!
    Tôi vẫn kiên trì:
    -Mày đổi cho tao, lát nữa tao lấy giấy xếp cho mày chiếc ghe
    đẹp hết xẩy!
    Mai Pha vẫn lắc đầu:
    -Em không lấy cái gì hết!
    Vừa nói nó vừa giấu trái mãng cầu ra sau lưng.
    Biết không dụ nó được, tôi lột trái mãng cầu của tôi ra ăn.
    Mai Pha ngồi bên cạnh, dòm.
    Ăn xong, tôi sai nó:
    -Mày đi đổ vỏ giùm tao đi!
    Không chờ tôi bảo lần thứ hai, Mai Pha cúi xuống nhặt
    nhạnh mớ vỏ tôi vứt bừa bãi trên nền nhà rồi chạy ra sau
    vườn ném xuống hố rác.
    Lát sau, nó quay vào. Tôi nheo mắt, nói:

    -Mày lột trái mãng cầu của mày ra ăn đi!
    Tôi tính dụ nó ăn để gạ cắn vài miếng. Ai dè nó xoè tay ra,
    cười khúc khích:
    -Em ăn mất rồi!
    -Xạo đi mày!
    -Thật!
    Tôi quan sát Mai Pha thật kỹ nhưng không thấy trái mãng
    cầu ở đâu. Chắc là nó giấu đâu rồi! - Tôi nghĩ thầm và định
    bụng sẽ tìm cho ra.
    Trưa hôm sau tiếng trống tan trường vừa vang lên, tôi đã ba
    chân bốn cẳng chạy về nhà.
    Đúng như tôi nghĩ, Mai Pha chưa kịp về tới. Chắc nó còn
    đang đi thơ thẩn dọc đường.
    Tôi vội vàng lục tủ nó và mừng rỡ khi thấy trái mãng cầu
    “trốn” trong góc tủ, sau chồng quần áo.
    Thế là tôi chộp ngay trái mãng cầu và chạy ra sau hè lột ăn
    ngon lành.
    Đang ăn, tôi bỗng nghe tiếng Mai Pha thét ầm ĩ trong nhà:
    -Trái mãng cầu của em đâu rồi?
    Nghe nó la bài hãi, tôi ăn vội ăn vàng, mấy miếng sau cùng
    tôi nuốt luôn cả hột.
    Nhưng tôi c...
     
    Gửi ý kiến

    Mỗi trang sách bạn lật hôm nay là bước chân tới thành công ngày mai.

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THCS PHAN BỘI CHẤU - QUẬN 12 !